728x90 AdSpace

Mời quảng cáo:
Latest News
Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

NHỮNG MIẾNG GHÉP PHA LÊ ( PHẦN II)

Nó lại gọi cho họ. Nhưng buồn quá! Họ lạnh lung lắm. Tại sao lại là cảm giác ấy, cảm giá mà hầu như lần nào nó cũng gặp phải. Nó luôn thấy có lúc bạn ấy thật gần mà có lúc lại thật xa. Tại sao họ không gọi nó được một tiếng bạn, xưng một tiếng tôi…. Hôm nào ấy còn vẫy tay gọi nó “mình ơi, mình ơi” cơ mà. Chẳng lẽ nó lại nói thẳng với họ, rằng sao họ không nhẹ nhàng hơn với nó một chút, không thân thiện hơn với nó một chút, chẳng nhẽ một tiếng bạn nói lên khó như thế. Nhưng nó có quyền gì để nói thế. Chính nó còn chẳng nói với họ nó là ai nữa là…. Nó muốn quá, gạt họ sang một bên để chỉ học và học thôi. Nhất định, nhất định nó phải đỗ đại học.
Nó chợt nhận ra dạo này, nó hay dựa dẫm vào các cuộc điện thoại. Một bài toán chỉ suy nghĩ thêm một chút là được nhưng nó lại đến bên điện thoại và nhấc máy. Có phải nó đang làm phiền họ, và cả chính bản thân nó nữa. cứ thế này nó sẽ đối diện thế nào với kì thi đại học. lại nữa, bạn nó bảo họ đang tìm số điện thoại lạ hay gọi đến hà. Nếu họ biết thì nó sẽ thế nào đây… nó hỏi bạn” thôi, em chẳng gọi nữa nhé?” . Thế mà nó vẫn gọi, nó muốn nói với họ rằng nó là ai, rằng nó quý họ như thế nào. Nhưng cứ nghe giọng nói ấy, nó lại không thể hé môi nói ra điều nó muốn. Nó lại mơ hồ, đọc cho họ một cái đề lạ lẫm có khi nó còn chưa thèm làm thử một lần.
Mất điện. Bố mẹ đều đi chơi hết. Nó nhấc máy. Lần này phải nói cho hết. Rằng nó là ai… Rằng cảm ơn họ trong thời gian qua đã giúp nó. Rằng xin lỗi họ vì đã làm phiền họ. Rồi sẽ không còn băn khoăn, để họ cũng chẳng phiền hà. Và nó sẽ hỏi họ liệu hai đứa có thể là bạn, chỉ là bạn thôi, hai người bạn thật tốt. có như thế nó mới không nghĩ đến người ta nữa, không làm phiền người ta nữa. Nhưng có thế mà nó cũng chẳng làm được. Nó cũng chẳng hiểu tại sao cứ mỗi lần nó quyết tâm làm gì thì ông trời lại làm điều gì đó để thổi tan đi hết. Nó đợi cho thật muộn. Nhưng nhà họ mới đang ăn cơm. Lại như vậy rồi, lại đọc lên một cái đề mơ hồ và nó cũng chẳng nhớ nó lôi cái đề đó từ đâu ra.
Lại ngập ngừng cầm ống nghe. Nó phân vân lắm. Gọi hay không? Giọng nói của họ vừa rồi nghe rõ là bực bội. nó sợ… chắc tại nó rồi…. nó không thích vì nó mà người khác phải phiền lòng. Hay nó cứ để im thế, không gọi nữa. cố đợi đến lúc vào Đại học nó sẽ gọi đến báo cho họ. lúc đó rồi nói hết cũng có sao. Nhưng lỡ đâu người ra làm rồi lại đang đợi nó gọi để trả lời cho “xong nợ”. Lỡ nó không gọi, chẳng phải gieo mãi trong người ta một cái nợ ư. Thôi, thế thì gọi một lần nữa thôi nhé. Giọng nói của họ( và cả mẹ họ nữa) làm cho nó run bắn lên rồi. Sao lần này thì ông trời không ngăn nó lại…. Dầu dây kia nhấc máy, rõ lạnh lung và mệt mỏi… họ bảo nó đừng gọi đến nữa, họ mệt lắm. Nó lặng im nghe tiếng cúp máy. Tại sao? Tại sao họ không để nó nói. Nghe giọng họ biết họ đang bực nó lắm đây. Nó buồn. chắc chắn rồi, ai trong hoàn cảnh của nó không buồn mới lạ. đột nhiên nó thấy mình thật lãng xẹt trẻ con. Chỉ là một nỗi nhớ thôi, làm sao để nó nghĩ nhiều đến thế. Nó sẽ học chăm hơn, chăm thật chăm để thi đỗ Bách Khoa. Nó quyết tâm sẽ tìm ra lời giải cho những bài toán khó mà không nhờ đến họ. Họ sẽ chỉ là một chút thôi, nó có cái quan trọng hơn để nghĩ đến đó là Bách Khoa mơ ước của nó.
Một ngày lại trôi qua. Nói thì thật mạnh thật quyết tâm nhưng mà thực sự nó càng muốn gặp người ta. Còn mấy ngày nữa thôi là thi thử tốt nghiệp, dù lo xém cả mặt nhưng nó vẫn háo hức lắm. Nó sẽ ngồi cùng phòng họ, lại bảo tiếng Anh cho bạn bên cạnh và bạn ấy sẽ bảo họ. À nó đã gửi cho họ một lá thư nữa chứ. Nó phải cảm ơn họ. Hôm ấy, họ không để nó nói, nhưng nó vẫn muốn họ hiểu.
Rồi cũng đến hai ngày thi. Sáng ngày thứ nhất thi Lí và Sử. nó và họ ngồi xa quá, dù chỉ cách nhau  5 SBD. Nhìn họ nói chuyện với 2 cô bạn kìa. Cười hớn hở, hớn hở. Họ có biết không nhỉ, có một người đang nhìn họ buồn lắm. Họ làm nó hơi ghen tị. Nó quay sang nói chuyện với mấy bạn bên cạnh. Nó cũng cười thật nhiều. Không cần họ thì nó vẫn cười thật tươi đấy thôi.Buổi chiều thi văn. Trời ơi, họ và nó ngồi cùng một bàn. Định thu hết can đảm nói chuyện với họ nhưng lại thôi. Nó có cảm giác họ đã biết nó là ai. Nó mơ hồ nghe thấy trong họ có một chút gợn. hình như họ cũng muốn nói với nó điều gì. Có phải tại lá thư của nó? Có phải vì nó mà họ không vui hay sao đó. Nó lo lắm, đừng nói là đúng nhé, đừng nói là nó càng chữa càng cháy nhé. Nó không muốn, không bao giời muốn làm họ phải buồn ,phải phiền lòng vì nó. Ngồi cạnh họ mà nó thấy xa lạ quá…chẳng bù lúc sáng họ ngồi cạnh hai cô bạn, cười và nói hết năng suất. chẳng lẽ nó đáng ghét như vậy sao.
THPT Quỳnh Côi


Thi Toán, làm xong thật sơm. Hình như còn những 1 tiếng nữa cơ, nó quay ra nhìn họ, chợt thấy mình thật trẻ con, trẻ con lắm cơ. 18 rồi mà vẫn ngốc nghếch mãi thôi. Giấc mơ ấy xa lắm sao nó cứ hoài mộng mị để một ngày chợt tỉnh trái tim thôi đã buồn kín mất rồi. Nó giận mình lỡ để trái tim buồn, nó giận mình cứ hoài không rũ bỏ. Tình yêu, tình yêu là gì mà sao để nó nghĩ nhiều đến vậy. đã bao lần họ lướt qua nó lạnh lung. Vậy mà không thể 1 lần nó mặc kệ được khi tình cờ người ta ngang qua. Trái tim 18 mong manh, dễ vỡ lắm. nó sợ đến một ngày trái tim ấy vỡ tan. Nó và người ta sao cứ mãi cách một khoảng dài. Đôi lúc tưởng đã thật gần mà đôi lúc lại thật xa. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy ám ảnh nó thật nhiều. Người ta ơi có 1 lần biết được. Nó tự nhủ lòng mình, tình yêu ư, chỉ hoài vô vọng mà thôi. Vậy mà… giá như nó biết họ đang nghĩ gì. Cảm nhận của nó có điều gì lạ lắm, mơ hồ như một làn sương nhẹ. Nó sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh, sẽ tan đi khi ánh mặt trời lên.  Qua nữa một ngày thi. Mọi thứ dường như vẫn vậy. vẫn là sự xa cách, sự lạnh lung đến nao lòng. Có bao giờ người ta hiểu được không? Có bao giờ người ta biết được  rằng dù cố lắm nhưng ánh mắt nó, trái tim nó vãn không xua đi được hình ảnh ngày xưa? Cặp kính cân, cái hích tay! Có bao giờ, người ta ơi, có bao giờ biết được. Còn 3 ngày nữa thôi là kết thúc năm học!
Nó sẽ được nghỉ một tuần rồi sẽ thi tốt nghiệp. 3 ngày nữa thôi, 3 ngày được thấy họ nữa thôi. À còn cả 3 ngày thi nữa. Nhưng những ngày đi học là dễ xao động nhất. Mấy nay nó không còn tâm trí học nữa. Nó như cánh chim bị ép trong lồng chỉ muốn tung cánh bay vút vào trời xanh. Những bài học không còn hấp dẫn và nó chỉ muốn chạy ù ra khoảng sân thể dục mà nó yêu quý, ngồi ở đấy để những cơn gió mơn man trên má, ngửi cho đẫy đà mùi nắng, thả tung đôi dép, để mặc đôi chân trần cảm nhận cái ẩm ẩm lạnh lạnh của đất, ngắm cho thỏa thuê khoảng sân cỏ mà ngày xưa đã từng lăn lê lấm lem ở đấy. Để mà sau này xa, đến những nơi không còn khoảng sân đất, không còn ao nhỏ với những bông súng, không còn khoảng sân cỏ có thể lăn lê bò toài lấm lem cả người thì nó sẽ nhớ lại. nhớ lại tất cả. Nó sẽ thấy người ấy 3 ngày tới thôi, rồi bẵng đi 3-4 tháng, có thể sẽ tiếp tục 5 năm nữa hoặc có thể chẳng biết khi nào gặp lại. Nó sẽ cố gắng thật cố gắng để thi đỗ, cho tương lại, cho niềm hi vọng của mọi người và cho cả một giấc mơ xa nữa.
Buổi học cuối cùng. Một ngày mai nữa thôi là mọi thứ sẽ vỡ òa, vỡ òa. Tan trường rồi bạn một nơi, nó một nơi. Nhớ thương ơi, liệu có còn gặp lại. Chia tay! Sắp rồi! tất cả bỗng trở nên thân thương và gần gũi đến lạ kì. Và cả nữa là một nỗi nhớ không tên, nó gửi lại đấy trái tim 16-17-18 hồn nhiên thanh khiết. Trái tim của lần đầu tiên run lên trước 1 ánh mắt nhìn. Mọi thứ bỗng trở mình thành niềm nhớ. 1 cánh phượng chao, 1 chiếc lá vàng.. .1 góc bàn của lần đầu nó gặp người ấy. Mọi thứ chợt xa xôi quá, chợt trăn trở day dứt nó khôn nguôi. Ước gì không có những cuộc chia ly. Nhưng nếu vậy làm sao nó sẽ lớn? không, nó muốn được ngưng lại mãi giây phút này. Khi bên nó luôn có một nụ cười, khi bên nó luôn có những người bạn và trong nó không hề có một chút vướng bận lo âu, cứ rong ruổi mãi hình trình vô ưu đến mọi nẻo tâm hồn, Nó xin ra ngoài, chọn một gốc cây dễ chịu để ngồi. Nhìn bầu trời xanh, những áng mây lững lờ trôi, nó ước gì được ngồi trên một áng mây, bay đi theo gió. Nó sẽ được ngắm mọi nẻo cuộc đời, nó sẽ gọi thật to tên họ, sẽ cười với họ và vẫy tay chào họ thật nhiều. Giá như lúc này có họ ngồi bên, nó sẽ kể cho họ nghe thật nhiều về những ước mơ của nó, về những kỉ niệm ở ngôi trường này…. Thật nhiều, thật nhiều… có tiếng bước chân đang lại gần, nó chẳng buồn nhìn lên làm gì. Nó đang nghĩ về họ cơ. “cậu ngồi đây làm gì” là một cậu bạn A1 hay nhờ bọn nó làm đề Anh. Nó cười méo mó. Rõ mà, đang nhiên thì bị cắt mất dòng suy nghĩ. Bạn ấy ngồi hỏi nó về Trang- một cô bạn lớp nó. Đang nói chuyện thì họ đi cùng một nhóm bạn ra. Họ cười và lại trêu nó này. Họ chụp ảnh 2 người ngồi rồi quay ra bình luận với nhau. Nó xịu mặt. lần thứ 2 họ trêu nó. Nhưng lần này nó chẳng nói được gì,. Nó nhặt cành khô, viết ra xung quanh bao chữ “ đồ đang ghét, đồ đáng ghét” . Nó muốn khóc quá. Một cái gì nghèn nghẹn ở cổ. Ngọn gió buồn hiu thổi những chiếc lá vàng xao lên. Khoảng ao nhỏ im ắng, đọng long lanh đầy nắng. Kết thúc rồi những ngày nắng đẹp, kết thúc rồi những buổi hồn nhiên đùa nghịch với lá gió sân trường. Một tiếng trống vang lên giục giã. Hết rồi nhé những nụ cười, hết rồi nhé những buổi đi học, đạp xe trên xao xác lá khô. Hết rồi những buổi tụ tập ăn sữa chua, những trò nghịch ngợm cười ra nước mắt. Hết rồi nhé những lúc bâng khuâng, mở đôi mắt thật to ngắm bầu trời thu leo lẻo xanh. Từ mai sẽ chẳng còn nữa một chút xốn xang, ngại ngùng khi bước qua 1 cửa sổ. Chia tay thật rồi! Phượng đã gọi về đỏ rực tự lúc nào. Ve đã ngân cũng chẳng biết tự lúc nào. Chỉ biết ngay lúc này, mọi thứ đột nhiên lắng lại với cái nắng oi nồng, bỗng vỡ òa thành cơn mưa. Có phải ông trời cũng khóc òa trước buổi chia tay của lũ học trò. 12 năm thương nhớ, có lẽ cũng đủ rồi. cũng phải lớn lên, phải trưởng thành chứ! Nó lại đứng ở lan can nhìn một lần nữa cái dáng quen thuộc đang xa dần. Những vòng bánh xe quay tròn quay tròn…
Thi tốt nghiệp, ngay buổi đầu Văn đầu tiền đã ngồi cạnh họ, vui một chút thôi mà buồn thì nhiều đến vậy. Thà họ cứ xa thật xa, trong khi họ chỉ ngồi ngay cạnh. Lại như hôm trước. Có logic không nhỉ khi tự nhiên nó nhớ đến 2 câu thơ Bác “gần nhau trong tấc gang/ mà biển trời cách mặt”. Chẳng biết họ nghĩ gì nhưng khi thấy họ cười thật vui với hai cô bạn, nó thấy mình hơi hụt hẫng, chơi với. chỉ còn 2 ngày nữa  thôi, nó sẽ chỉ suy nghĩ về họ hai ngày nữa thôi. Rồi chắc sẽ kết thúc như chưa từng biết, chưa từng nghĩ, chưa từng một chút nhớ nhớ, cái giọng nói trầm trầm nhưng lạnh tanh của  họ. các buổi thi cứ ào trôi đi. Nó lại cuốn theo những câu hỏi thăm, những nụ cười, những câu chuyện kể của bạn bè. Cho đến hôm thi Toán, nó muốn mình làm thật nhanh xong trước cả họ như hôm thi hết kì ấy. Để lại ngồi nhìn họ cau mày suy nghĩ, xem liệu họ có “hành hạ” cái máy tính tội nghiệp nếu có chưa kịp nghĩ ra. Cũng chính tại hôm kiểm tra HSG, họ nghĩ mãi chẳng ra thế là cứ đập đập cái máy tính tội nghiệp làm nó thấy rõ thương cái máy… đâm ra hay để ý… và giờ thì….
Nó lại ngồi cạnh họ. Nó ngồi phía tay cửa sổ, còn họ ngồi quay vào trong, lại là nói chuyện với hai bạn ấy. Một nỗi cô đơn xao nhẹ trong lòng. Làm bài, nó đã rất cẩn thận vậy mà lại lấy 40 – 35 = 15. Thế là mãi chẳng ra. Bên cạnh họ đã làm xong rồi. đang ngồi và bảo bài các bạn xung quanh. Hu hu, không được rồi. nó không thể không làm ra được. Họ đã ra nghĩa là nó đã sai ở một phần nào đó. Cẩn trọng xem lại từng bước, từng bước, nó vẫn chẳng tìm ra được. Mệt mỏi, nó gục xuống bán. Bao nhiêu tâm trạng lại ùa đến. nó chỉ muốn mình có thể òa lên như cơn mưa hôm nào.Nhưng chẳng lẽ là ở đây, trước mặt bao nhiêu người và cả họ nữa. Không được. phải tìm ra chỗ sai, phải làm được. Nó sẽ không hỏi họ đâu. Một bạn cùng lớp ngồi ngay sau nó. Bạn cũng chưa làm ra câu ấy. bạn hỏi nó không được, quay sang hỏi họ… Hứ, họ bảo thật nhẹ nhàng nhé, lại còn đọ tìm cho bạn nó chỗ sai nữa. Nhất định nó phải ra. Nhưng còn 30’ nữa thôi, nó vẫn chưa tìm ra phép tình sai của mình. Nước mắt đã dân dấn… Thôi được, nó thua họ vậy. Nó quay xuống đọ bài với bạn . Thế là cũng ra. Bài toán đáng ghét làm nó suýt khóc ngon lành. Nhưng mà qua rồi… Nó cũng cứng đầu lắm cơ. Còn buổi thi Anh  nữa là xong. Là sẽ xa họ 3-4 tháng cơ. Có thể sau đó sẽ sẽ là mãi mãi, chẳng được gặp lại. Không, nó không thể để điều ấy xáy ra đâu. Nó sẽ chăm học, sẽ thi đỗ thôi. Nó có quyết tâm, có niềm tin mà, lên đại học nghĩa là lớn thêm một chút nữa, và biết đâu khi ấy nó sẽ quên đi được. Biết đâu khi ấy nó nhìn lại và thấy nó thật trẻ con, thế thì sẽ thế nào nhỉ.
Còn 2 ngày nữa thôi là sẽ đến một ngày đặc biệt, sinh nhật họ. Nó nên làm gì nhỉ, hay là cứ mặc kệ họ đi. Nó muốn quên cơ mà, và cả muốn họ đừng bao giờ nhớ đến mọi chuyện đã qua nữa. Lên mạng, gặp một người bạn cũ. Cô bé tít trong Đồng Nai cơ, nghe nó kể, cố bạn gửi cho nó một gương mặt buồn. Bạn ấy bảo hình như nó đang suy nghĩ quá nhiều về họ. Mà điều ấy thì không ổn lắm. Bạn ấy bảo nó hãy quên đi. Nói ra làm gì nhỉ, nó cũng đang muốn quên đi, quên đi thế nào nữa cơ.
Đến rồi! Hôm nay nó rõ là hồi hộp và lo lắng. Nó nên làm gì? Nó muốn gọi cho họ một lần này nữa thôi, chỉ một lần này nữa thôi. Dù sao cũng lâu rồi, nó đầu còn gọi cho họ. Nhưng sẽ thế nào nếu như lại chạm trán cái giọng lạnh như băng ấy, còn nếu giọng nói ấy lại thật ấm áp, thật nhẹ nhàng thì nó quên làm sao được. Mà thôi, chẳng nói chuyện nhớ quên làm gì! Nó sẽ gọi cho họ như một người bạn bình thường gọi đến chúc mừng sinh nhật thô. Còn mọi chuyện, nó tin, thời gian sẽ xoa dịu tất cả. Họ bắt máy, nó nghe rõ giọng họ mà. Họ hỏi ai vậy? nhưng nó không đủ tự tin để nói ra. Nó chỉ biết nói ào ra những điều nó đã chuẩn bị. Nhưng, điều gì thế này… nó còn đang nói dở, thì họ cúp máy. Nó bực! chẳng lẽ người ta lại quá đang vậy. Dù có không muốn nghe nó nói thì cũng phải để nó nói hết đã chứ. Nó gọi lại một lần nữa. Vẫn tiếng họ. “Ai đấy” nó không trả lời mà hét thật to: “đồ quá đáng, phải để t nói hết chứ… chỉ chúc mừng sinh nhật cậu thôi mà cậu làm thế à. T chỉ gọi và nói một lần nữa thôi. Cậu phải nghe chứ, để tôi còn quên chứ, quên tất cả. về cậu đấy.rồi gì gì nữa, nó không nhớ lắm, nhưng nó nói thật nhanh rồi cúp máy. Có lẽ nếu họ đang đọc những dòng chữ này thì họ mới biết đã xảy ra những gì với 2 cuộc điện thoại đó. Điện thoại nhà nó sóng yếu. nên gọi đi, đầu bên kia chẳng nghe được. Nó lại trách nhầm họ rồi. Chiều ấy nó gọi lại cho họ vẫn là họ bắt máy. Lần này thì nó cũng nói được hết. Họ cũng nghe hết và cảm ơn nó nữa.
Trời đang mưa, lại là những hạt mưa trong veo, rơi nghiêng nghiêng qua ô cửa bé tí xíu của gác xép nhỏ. Họ đang làm gì nhỉ. Họ có biết không có một người đang nghĩ đến họ rõ là nhiều. Họ có khi nào hướng ra trắng trời mưa mà hình dung ra một cô nhóc nào đó không nhỉ? Đã từng có lúc nó mong được gặp họ chở sau lưng cô bé nào để nó có thể xóa hết tất cả, có thể quên hết, quên hết mà tập trung vào học. mà cũng còn một ít thời gian nưa thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn mà! (ui chà, câu này giống trong 3 idiots ^^) nó sẽ luôn cố gắng gấp đôi, gấp 3 lúc đầu. Đỗ Đai học rồi nó sẽ lại gọi cho họ.
Nó gặp họ. Nó học thêm Anh, còn họ học gì không biết. Nhìn họ vẫn thế, cặp kính cận, chiếc cặp đeo chéo hình như gầy đi một chút. Không biết họ có thấy nó không nhỉ? Có thấy một chút vui, 1 nét cười thật nhẹ thoáng trên mặt nó không nhỉ?
Sinh nhật  nó. Một ngày nắng dữ dôi. Sinh nhật của 18- của cái tuổi chưa lớn hẳn nhưng cũng không còn nhỏ nữa. Nó ơi, cố lên nhé, thật cố lên. Nó phải đỗ Đại học đấy. Cố lên cho hi vọng của mọi người, cho chính nó và cho cả một giấc mơ xa nữa. Có thể bây giờ người ta chẳng quan tâm nó là ai, nhưng khi nó đỗ lại khác. Sinh nhật của 18, nó không có niềm vui được người ấy của mình chúc những lời chúc tốt đẹp nhất nhưng không sao, ben cạnh nó còn rất nhiều bạn bè tốt mà. Người ấy là để dành cho thì tương lại. khi nó đã lớn hơn,  chín chắn, hiểu chuyện và nhìn được mọi việc theo tất cả khía cạnh của nó thì có thể… biết đâu….
Tối, trời trong veo và lấp lánh ánh sao. Gió mát thật là mát. Điều nó nghĩ vậy là đã xảy ra. Chẳng có cuộc gọi nào cả. Mà như thế lại hay! Có biết bao nhiêu lí do cho người ấy chẳng cần quan tâm đến ngày hôm nay. Dù sao nó cũng rấy vui, rất xúc động mà đâu cần người ta. Nó được chị Béo tặng 5 cái đĩa hát, một đĩa Trịnh Công Sơn, 1 đĩa Thùy Chi, 1 đĩa Quang Dũng,… cái nào nó cũng thích nhưng phải đợi thi xong mới được nghe. Sẽ lâu đây!
Cũng lâu rồi, bài vở và kì thi cuốn nó đi. Hình ảnh người ta nó cũng ít nghĩ đến. Đột nhiên hôm nay bạn nó lại nhắc đên. Bạn nó hỏi, dạo này họ thế nào rồi? Sao lại hỏi nó, nó đang quên họ thì lại gọi họ về làm chi… uh, mà cũng khá lâu rồi nó không biết tình hình họ ra sao. Chắc cũng đang ngập đầu trong một đống bài vở như nó thôi. Liệu có một lúc nào đó, người ta dừng một chút , nghĩ một chút đến mái tóc 2 bên lúc nào cũng xù lên cùng gió không nhỉ. Không nghĩ nữa nào. Chẳng có điều ấy đâu. Phải tập trung để học nào. Mẹ nói mùng 2 đi. Sao mẹ bắt đi sớm thế. Ơ, mà biết đâu đi sớm lại gặp họ cũng đi cũng. Không biết họ sẽ ở đâu? Kí túc, nhà trọ hay nhà người quen nhỉ?Không biết họ sẽ đi hôm nào nhỉ?
Ngày cuối tháng 6. Lật lại đống sách vở thấy tờ kiến thức Lí. Hôm người ta bán những tài liệu này, A1 không học, liệu họ có không nhỉ? Nếu mà gặp họ nó sẽ đưa cho họ tờ lí thuyết này. Sao mấy ngày này nó lại nghĩ nhiều đến họ thế, những ngày mà lẽ ra đầu óc chỉ được dành cho việc học. Nhưng nó không thể. Lí trí nó dường như chẳng thể thắng nổi trái tim. “vì sao em yêu anh, em mãi không trả lời được, trên trời kia có bao vì sao…” nhà ai đó mở nhạc thật to. Uh công nhận là khó thật. Tại sao nó lại thương họ nhỉ? Bây giờ nó muốn lắm, gọi điện và nói chuyện với họ. Một chút thôi…. Dặn họ làm bài cẩn thận, dặn họ nếu có lỡ chưa kịp nghĩ ra thì cũng đừng trút giận lên cái máy tính tội nghiệp, dặn họ nếu có run thì ngồi bình tĩnh hít thở thật sâu. Dặn họ thật nhiều, thật nhiều vì hình như họ hay cẩu thả, ẩu đoảng y như nó. Người ta ơi, cố lên nhé, thật cố lên. Dù người ta không biết nhưng nó sẽ luôn cổ vũ , luôn ủng hộ người ta. Còn nó, nó cũng hứa là sẽ cố gắng hết mình.
Hóa ra nó đi mùng 2 âm nghĩa là mùng 4 dương, chứ không phải là mùng 2 dương. Liệu hôm nay họ đi hay sớm hơn nhỉ. Nó phải giữ lời nó tự hứa với mình: không gọi cho họ chừng nào đỗ đại học.
Đêm Hà Nội đầu tiên. Đã 7h, trời vẫn sáng thế vậy mà Hà Nội đã lên đèn. Nó không ở kí túc mà vào nhà ông họ ở khu chung cư gần đấy. vậy là không còn khả năng gặp họ rồi. họ biết không nhỉ, rằng nó đã buồn thế nào. Đứng từ tầng 9 nhìn xuống, thật mát,  thật trong lành… mọi người đã đi chơi hết. Lúc mới đến, mọi thứ thật xa lạ. Nó thấy cô đơn lắm. Nhìn phố tấp nập nó bỗng nhớ mọi người, nhớ chị Hai, nhớ anh Cả, nhớ bàn nó và cả.. nhớ một ai đó nữa. Nó đã khóc đấy. Nhưng giờ thì cảm giác ấy bớt nhiều rồi. Không biết họ làm 2 môn hôm nay thế nào nhỉ. Ngày thi càng đến gần, mấy đứa em càng kéo nó đi chơi nhiều. nó được đi ăn kem này, đi ăn cá bò nướng này, ăn ốc này rồi cả dạo bờ hồ này….
Gần 10 ngày xa nhà, trở về nó đã thấy mọi thứ thật khác. Ở trên cao mát quen rồi, về nhà thấy nóng quá, chỉ thích nước ở nhà thôi, tha hồ dùng và còn hợp nữa. Nó cố mãi mà không thể quen được với nước ở trên đó. Họ đang làm gì nhỉ? Có đi chơi không? Một chút bâng khuâng xao xuyến y như những ngày đi học lại ùa về. Nó chợt nhớ bài thơ chị nó làm “ nhưng mơ ước chỉ mãi là xa ảo/ nụ hồng rơi cô bé nát tan lòng”có lẽ sẽ chỉ là một giấc mơ mà thôi, một cơn mộng mị thoáng qua trong giấc ngủ để rồi sáng sau quên hết. Nhưng nếu là vậy sao đến giờ nó vẫn chưa quên. Nó mở đĩa nghe… đĩa đầu tiên nó cầm lên là đĩa Thùy Chi, những giai điệu trong veo ngọt ngào ngân lên…”lặng nhìn anh khẽ cười… khiến em thẹn thùng, rồi em xao xuyến chợt nghe vu vơ….” Nó không thích nhạc trẻ bây giờ, giai điệu giọng hát mờ nhạt, ca từ tầm thường, không sâu… nhung khi nghe Thùy Chi nó thấy hoàn toàn khác. Những giai điệu ca từ trong sáng. Yêu- là một tình yêu học trò hồn nhiên, mới chỉ là trộm nhìn, mới chỉ là vu vơ, xao xuyến….
3 năm cấp III lại ùa về. bao kỉ niệm bạn bè và cả một nụ cười xa xôi….
Và câu hát cuối “rồi mùa thi chợt đến, bồi hồi nhìn phượng rơi, đợi chờ một chút mưa cho đôi mình được bước bên nhau thật lâu…” Không có người để bước cùng, nhưng buổi học cuối cùng nó đã mơ thế nào một cơn mưa, cả những xao động giờ vẫn còn vẹn nguyên khi nó bạn nó kéo tay chỉ “mày ơi, hoa phượng”  “Xe đạp”- Thùy Chi, trong nó lại hiện về hôm học thể. Họ đi ngay sau nó cùng một nhóm bạn và bàn về bài hát này. Nó thấy nhớ trường lớp quá. Lại muốn trở lại ngày xưa, lại soạn sách vở đi học, lại leo 48 bậc cầu thang, lại đi qua ô cửa sổ số 2 và lén mắt nhìn một người. Không biết họ có bao giờ nghe lại bài hát này không nhỉ. Nó muốn viết quá, viết những trang thật hay tặng họ nhưng mà không viết được. Từ ngày biết họ nó chẳng viết được dòng văn nào ra hồn cả. à, hay viết tặng người ta đoạn thơ này của Xuân Quỳnh vậy: “Khi vắng anh bàn tay em biết nhớ/ lấy thời gian đan Thành áo mong chờ/ lấy thời gian em viết những vần thơ/ để thấy được đôi mình không cách trở”  Buồn cười nhỉ, nó có là gì của họ đâu mà lại tặng lại họ những dòng này…. Thôi không nghĩ nữa, viết văn mà ép mình viết thì gượng lắm.
Cuối tháng 7 rồi, chiều này trường nó có điểm, nhưng chỗ nó mất mạng không lên xem được… Trời ơi, nó muốn biết điểm quá. Cả điểm của họ nữa. Họ đang làm gì nhỉ? Có đang sốt ruột như nó lúc nà hông? Nó tự yên muốn được quên đi, quên đi quá…. Thật nhẹ nhàng. Nó bết họ chẳng bao giờ để ý đến nó đâu, nhưng sao nó chẳng thể … biết điểm rồi… vào xem cả xếp hạng, vậy là nó đỗ rồi… nó lại có thể tiếp tục gọi điện cho người ta rồi…. nó vào tìm tên họ, máy báo không có kế quả… chả nhẽ họ đổi trường thi? Họ đang nghĩ gì vậy nhỉ? Liệu nó có phải là một trong những lí do không? Nó chợt buồn ,sao nó lại ảo tưởng nhiều thế.. nó ghét họ! ghét sự lạnh lùng, ghét tất cả những gì họ mang đến cho nó… nghe nó buồn buồn kể, bạn nó bảo: “đây, họ có thi BK mà” tìm một hồi, thì ra tên họ ở tít phía dưới. Nó mơ, có một cô bé đang điện lên vì họ. chẳng hiểu sao hai người lại là bạn. 1 hôm, nó nói chuyện với cô bé đó, nó ghé tai thì thầm “t thích Th,” nói nhỏ vậy mà họ (khi ấy cũng đang ngồi cạnh một bạn gần đó) nghe thấy. Quay ra, họ nhìn nó chằm chằm “ được lắm, t thích Th. Được lắm” và họ cười. rõ đẹp ! thật là…
3/8. Đúng ngày này 8 tháng trước- 3/12- nó ngồi cạnh họ, đụng tay họ. 8 tháng nhớ mong và suy nghĩ. 8 tháng chưa phải là một thời gian dài nhưng liệu đã quá đủ cho một mình nó nhớ thương nhiều về họ, cho một tình cảm vô vọng, càng cuốn vào càng khó thoát ra. Liệu nó đã hiểu chưa nhỉ, rằng họ chỉ là một cơm mơ xa xôi. Rằng họ sẽ chỉ là 1 kỉ niệm ngọt ngào nhất. Cám ơn họ vì luôn có hình ảnh họ trong hành trình phấn đấu của nó. Cám ơn họ vì đã cho nó một năm cuối cấp xôn xao kỉ niệm. Nó sẽ gửi lại họ tất cả nhờ họ giữ giùm. Cả chiếc đĩa Thùy Chi nó thích nhưng cứ nghe là nó lại nhớ đến họ. Gửi lại cho họ nhé tất cả nhớ mong, tất cả yêu thương, một vùng trời kỉ niệm, một cơn mưa nó đã qua và ghi dấu suốt cuộc đời mình.
DEAR TH., SEE HOW MUCH I LOVE YOU ^^!
------------------------------------------THE END---------------------------------------
P/S: cả hai chúng t đều đỗ vào Bách Khoa như đúng mơ ước, t được cả tốt nghiệp bằng giỏi nữa, môn Toán 10đ nhớ ^^. Môn Anh t cũng 10 điểm, cơ mà bạn ý hem nghe t nên hình như chỉ được 9 thui ^^

@Th.: t đôi lúc vẫn dõi theo bước chân cậu đi, đơn giản chỉ là muốn xem cậu dạo này thế nào. Đọc xong thì hãy thật vui nhé, và bất cứ khi nào gặp khó khăn gì thì cũng gạt qua hết để bước tiếp nhé… ngày xưa đã từng có người thích mình như thế cơ mà :P. t luôn mong c hạnh phúc, thành công và luôn là một chàng trai thật mạnh mẽ, mong cậu cho t thấy t không bao giờ nhìn lầm người. T viết những dòng này, để gửi đến c lời xin lỗi những phiền hà ngày xưa, kèm theo lời cảm ơn chân thành nhất t có…. Ngày xưa không nói được qua điện thoại nên bây h nói vậy. CÁM ƠN CẬU THẬT NHIỀU >:D<
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Item Reviewed: NHỮNG MIẾNG GHÉP PHA LÊ ( PHẦN II) Rating: 5 Reviewed By: Unknown