Lần
giở lại những kỉ niệm,chỉ là những miếng ghép không còn y xì như cũ,
cái mất góc này, cái lọ lem một tẹo nhưng mà quý lắm,ngọt kẹo và
trong veo như pha lê ấy. Nhớ quá đi tuổi học trò áo trắng. tặng các
bạn tớ, lớp A2 yêu quý và bàn 1 thân thương.
MỞ
ĐẦU :
Ta
khâm phục tình yêu mãnh liệt
Dám
chấp nhận đau thương để được sống kiếp người
Dám
chấp nhận thân tan thành bọt biển
Để
một lần lời yêu hát trên môi
Trái
tim pha lê vỡ vụn
Hoàng
tử quay gót mỉm cười
Người
con gái khác bên chàng lộng lẫy
Xót
xa tình yêu không lời
Cũng
như truyện cổ Anđecxen
Ta
yêu lắm một người
Nhưng
không thể lặng câm giống như nàng tiên cá
Không
thể hóa thân trong sóng bể
Nhìn
người yêu say đắm bên ai
Ta
yêu người ta không đợi ngày mai
Không
thể để người vô tình ngoảnh mặt
Không
gột rửa bao nỗi niềm bằng nước mắt
Tình
yêu là phép nhiệm màu đánh thức trái tim
........Chiều!
Nắng nhòe vàng trên những bức tường quét nước xi măng. Xóm nhỏ chìm
trong hoàng hôn. Nhà ai nấy đều vội vã nấu bữa cơm chiều. Còn nhà
nó, không ai muốn làm gì, tất cả đang tràn ngập niềm vui vì nó đỗ
cấp III. thật may nó thiếu 0,25 nhưng ổn cả vì được cộng điểm bằng
giỏi.
Ngôi trường khang trang nằm nép mình dưới những tán cổ thụ xanh mướt.
Nó học lớp A2, 57 cô nương và 4 chàng lính ngự lâm. Lớp nó thiên về
ba môn Văn –Toán - Anh. Các lớp hàng xóm từ A1 đến A4 đều theo khối A.
Tuy mấy lớp ấy gái trai cân bằng cả nhưng chẳng hiểu tại sao con gái
lớp nó luôn là tâm điểm. Nó- chẳng xinh, da đen nhẻm và cái trán
bò liếm bướng bình với mái tóc xoăn tít xù bông kín cả hai vai, bù
lại nó được cái ăn mặc gọn gang, giản dị và có cái miệng lúc nào cũng
có thể cười được, nó có sự nhiệt tình,nó có cái hài hước mà làm
các bạn mê nó lắm. Buổi đầu học văn,nó xung phong đọc bài làm cô và
cả lớp ngỡ ngàng. Cô khen nó đọc tốt ^^ và cả lớp gọi nó bằng cái
tên "bạn đọc diễn cảm ơi" ^^
![]() |
| Cổng trường THPT Quỳnh Côi cũ |
Thời gian! Thời gian! Nó dần quen với con đường đến trường hai bên vi
vút hai hàng bạch đàn cao vút,con đường dài không lúc nào ngớt những
tiếng cười. Là sáng mùa hè đi sớm, hít căng lồng ngực bầu không khí
trong lành. Mát mẻ! Chiều lại về, mấy đứa lặng im ngắm mặt trời
lặn. Là những sớm mùa đông cả đất trời ngập trong sương mù,đi học
mà hệt như bồng bềnh trên tiên giới. Quen và gắn bó. Chỉ hai
ngày thứ 7 và Chủ Nhật ở nhà mà nó nhớ trường nhớ lớp nhớ con
đường đến trường không chịu nổi, sáng thứ hai hì hụi đạp xe,lòng
phơi phới như buổi đầu tiên đi học.
Mùa đông dần trôi đi cái lạnh để hạ lại đến với những sợi nắng ấm
áp. Ngôi trường lại rực rỡ với nắng với gió. Trường của nó khá
rộng, cổng trường được thiết kế như hai cánh tay ôm lấy các em học
sinh vào lòng (ôi khóc mất thoai. nhớ trường yêu dấu của tôi quá :( )
thầy nó có lần nói thế.Có một dãy nhà cấp 4 đã cũ dành cho lớp
10, lớp nó và A1 được học ở hai phòng đầu tiên mới xây thêm. Nhớ
buổi đại hội chi Đoàn đầu tiên, hai lớp thi nhau ném nào dưa hấu, ổi,
củ đậu sang lớp kia qua cái lỗ hỏm to đùng trên bức tường ngăn giữa
hai lớp. Ném chán rồi quay sang mang đồ qua đổi cho nhau, kết thúc rồi
nhìn nhau cười xòa. Nó lỡ yêu mất rồi con đường xi măng dẫn từ cổng
vào thẳng lớp nó. Nó lỡ yêu mất rồi khoảng sân đất mộc mạc trước
cửa lớp, xanh rì cỏ và cả mấy cây phượng cây sữa các lớp trồng sau
Tết. Nõ lỡ yêu rồi cả khoảng sân thể dục gần ao trường mà các cô
nàng nghịch chán lại ra ngồi ngắm hoa súng. Một bận con trai A4 thách
con gái lớp nó: con gái A2 đá bóng với con trai A4 không? mọi người
cười ồ, không ngờ A4 gặp phải đối thủ không vừa : ok, nhưng con trai A4
về mặc hết váy vào ^^, 57 quái nương vỗ tay ran cả góc ao. Sau bữa
ấy con gái A2 nhận được một lá thư làm quen của các anh lớp trên
nhưng giấu tên ^^. 26/3, nó là đứa con gái duy nhất lọt vào cuộc thi "
Nhà tri thức tương lai". mấy bạn lớp cạnh thấy nó lại xuýt xoa
khen. mọi chuyện cứ như là giấc mơ ấy. nó cảm ơn cuộc đời nhiều
lắm. những phút giây hạnh phúc, cho nó thêm tự tin, cho nó thành một
con bé hay cười, và yêu đời.
CÁM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY
TA CÓ THÊM NGÀY MỚI ĐỂ YÊU THƯƠNG.
Chẳng mấy chốc mà đã hết veo một năm. lên cấp III chưa kịp nghe tiếng
ve,chưa kịp ngắm phượng nở đã phải chia xa. Trường nó nghỉ hè sớm,
chớm đầu tháng 5 đã nghỉ. Mọi hình ảnh trôi ào qua đầu nó. 3 tháng
nghỉ hè đến và đi đều thật nhanh. Mới hôm nào bỡ ngỡ vào trường,
hôm khai giảng được đi diễu hành ra mắt trong tiếng vỗ tay của các anh
chị lớp 11- 12, nay đã thành các anh chị ngồi vỗ tay chào đón các em
lớp 10 mới vào trường. Lên 11, lớp nó chuyển lên khu nhà tầng. Không
còn nữa vạt cỏ xanh, cũng chẳng được lượn xe vòng vòng trên con
đường xi măng bé xíu xiu,nó làm quen với nhưng bậc cầu thang lộng
gió,vườn dừa xanh mướt. Bầu trời tầng 2 chưa cao tầm nhìn chưa xa
nhưng đã gợi cho nó những xúc cảm thật đẹp. Nó bắt tay vào gán
ghép những con chữ kì diệu tập làm thơ. Những bài thơ của nó được
cô khen lắm. Nó biết cô động viên nó bao nhiêu, nên luôn cố gắng. Và
thơ nó được đăng trên tập san thơ của Huyện, một chút nhỏ nhỏ thôi
nhưng nó vui lắm. Thời gian cứ trôi thật nhanh, thật nhanh. Có những
lúc oài mình mỗi giờ kiểm tra,mỗi lúc trả bài; bài cũ bài mới
tưởng muốn bỏ học nhưng rồi tất cả cũng qua, cũng chỉ ở lại trong
lòng như những kỉ niệm đẹp dễ thương. Những buổi rủ nhau xuống sân
trường ngồi ghế đá, đi uống nước mà đợi hết cả giờ ra chơi vẫn chưa
có cốc, một vài buổi thể dục lớp đá bóng, bò lăn bò toài ngã lem
nhem hết cả những vẫn híp cả mí cười vui.
Lại một mùa thi nữa đến! Sân trường lại một mùa
vắng những tiếng cười,bàn ghế lại một mùa thao thức nhớ mùi học
sinh. Thật thân thương là tuổi học trò. Vèo một cái đã hai năm trôi
qua. Lại 3 tháng mắt phượng thức dài và đỏ rực chờ mong. Để một hôm
học trò khai trường, mọi nỗi niềm nhớ thương òa thành cơn mưa tức
tưởi…
Vào thu! Vào năm học mới!
Có
lẽ nó sẽ cứ êm đềm bước qua 3 năm học trò trong veo như thế cùng lớp
học và bạn bè thân thương… nếu như……
Có
điều chi lạ lắm. lớp nó học trên tầng 3. đầu tiên là A1,tiếp theo
lớp nó,cứ thế xếp dần cả khối 12 hết một dãy đầu tầng 3. nó hay
đi học sớm.ban công tầng 3 lúc nào cũng lộng gió,cả bầu trời bao la
trải dài trước mắt. Cơn mưa hôm ấy nó ra ban công đứng. những hạt mưa
trong veo rơi nghiêng nghiêng trước mắt. nó reo nhẹ trong lòng" hoa
phượng!" một chút gì thật ấm áp.cơm mưa làm nó hơi lạnh,nhưng
màu đỏ phượng đã xua hết cả rồi.tháng 8 rồi sao còn phượng
nớ.chạnh lòng! chút phượng tàn còn sót lại trên cây/cố níu giữ hạ
vàng thêm chút nữa" níu kéo làm gì phượng ơi,thu sang rồi,phượng
còn mơ về hạ làm chi.buồn cho mi,phượng ạ. cố nở thật muộn để giữ
hạ laij lâu hơn,nhưng kết qả thì đã được gì?Mi đã không được cùng
những chú ve ca hát,đã không được nếm cái nắng bỏng rát của mùa
hè.cố nở thật muộn nhưng rồi hạ vẫn đi qua đó thôi. giếng nước trong
leo lẻo,nó vục hai tay vào,nước sóng sánh bắn những giọt mát rượi
lên tóc,lên mặt. Nắng sớm lao xao trên những tán dừa. Nó mơ mộng nhìn
ra hai chú chim đang vắt vẻo trên một ngọn dừa cao vút,tranh nhau hót
thi. Ngày trực TNTN đầu tiên của lớp 12,nó tết tóc hai bên. mái tóc bung
xù,buộc một túm lòa xòa cả hai vai đã đi với nó 2 năm trời,nay được
tết thành hai bím san nhỏ nhỏ,gọn gàng. lớp nói nó giống cố gái
mở đường,giống cô thanh nuên xxung phong ngày xưa.nó cười. Nắng vẫn lao
xao trên những tán lá sân trường.
Nắng
nhạt dần nhạt dần để chiều ấy gió mùa đông Bắc tràn về. thoáng
thế mà đã 2 tháng trôi đi,lớp 12 đồng nghĩa với việc nó phải học
hành nhiều hơn,áp lực thi cử nặng hơn,thi tốt nghiệp này,thi Đại học
này và cả trước mắt là kì thi chọn HSG nữa.vẫn là lịch học kín
mít,học chính,học thêm rồi học bồi,rồi lại cả ôn 6 môn thi học
kì.có lúc tưởng đầu óc muốn vỡ tung. Thi loại học sinh giỏi đợt I
rồi đợt II. hôm ấy trời xanh lắm,nắng hanh hanh trong cái se se đầu
mùa. Nó vẫn nhớ cảm giác ngây ngất khi nhận ra mùi hoa sữa tràn
ngập trong từng lần gió thổi đến.
Đội
văn làm bài cùng đội hóa và lí. Đông thật! Bàn nó có những 3
người. Chẳng hiều vì sao lúc nó lúc lắc hai bím tóc đi
vào,mọi người cười ồ. Nó ngồi giữa bàn,theo thói quen,nghểnh cái
cổ sang trái dò xem nguyên nhân của tràng cười. Nó gặp ngay một cặp
kính cận. Mái tóc xù gần bằng tóc nó,và mấy cái ria lún pha lún
phún,nhìn đến là buồn cười. Cặp kính cận cũng quay sang nhìn. Nó
vội vã ngoảnh cái mặt đang dừ như màu gấc chín. Buổi chiều hôm ấy
thật dài,nó cắm đầu cắm cổ vào viết viết. Co cái tay lên giữ bài cho
chặt…. Thì …. Thật khẽ,bên kia cặp kính cận cũng co tay lên giữ bài.
Hai cái tay đụng nhau. Bối rối,chẳng nói chẳng rằng cùng xích qua hai
bên.
Nó
bị loại khỏi đội tuyển. Buồn thật! Nhưng nó chỉ cho phép bản thân
mình dành ra đúng một ngày để buồn. Nó còn phải học bao nhiêu thứ
nữa. Còn ngôi trường Bách Khoa nó mơ ước. Biết là vậy mà nó
cứ hâng hẫng tiêng tiếc. Cái hích tay,cặp kính cận,lại hiện về,gần
gũi và thân quen. Cảm giác xao xuyến vẫn nguyên vẹn hệt như nó vừa
từ phòng A1 bước ra. Gương mặt ấy hôm sau làm nó ngỡ ngàng. Nó gặp
mái tóc cắt ngắn gọn gàng,cặp kình cận tròn như Henry Porter,và cái
mặt hiền khô. Làm sao đây,lắc lắc cái đầu nó ghét mình quá. Năm
cuối cấp rồi,bao nhiêu thứ phải lo,ôm đồm gì vào ng hình ảnh một
cậu con trai. Đau đầu lắm ấy. Hâm quá là hâm. Hâm quá là hâm. Cả làm
sao mà nó có thể thích một ng nhanh như thế,không được không được,nó
không bao giờ tin vào những thứ phù du và thoảng nhanh như thế. Nhưng
mà uh,hinh như nó thích người ta thật rồi. Họ hay đi học muộn còn về
thì thật nhanh,nó ngồi bàn đầu,hay ù ra ban công thật nhanh,ngắm cái
dáng thân thuộc đang đạp xe ở dưới. Nó cũng đi học muộn hẳn. Những
ngày đến trường nó hay tìm thấy những niềm vui lao xao trong mình.
những cảm xúc nhè nhẹ,thật khó nắm bắt cứ tràn đến trong nó.
….45…46…47….48-
bốn tám bậc cầu thang. A1 đây rồi và đây nữa là cửa sổ số hai – chỗ
ngồi của cặp kính cận. Nó tình cờ biết được khi một lần bị bạn
đẩy đâm thẳng vào đó. Nó đi muộn để chờ cho cánh cửa bung mở,rồi
chậm chậm bước qua. Nó đã nhận được chiếc xe cào cào người ta vẫn
đi,thấy quen mắt một màu mũ và cả tay áo hay xắn lên ngang khuỷu. Nó
cũng hay xắn tay áo như thế ^^. Những tình cảm nó cất đi thật
kĩ,giữ cho thật chặt vậy mà cứ lặng lẽ lặng lẽ lớn dần. Qua ô cửa
sổ,tự nhủ bước chân thật mau thật mau,nhưng mà có điều gì níu lại.
1
buổi trước nghỉ tết, dường như chẳng ai còn tâm trí học. Lớp nó
được ngồi nghỉ hai tiết. Bọn bạn tha hồ tám chuyện còn nó,nó gục
mặt xuống bàn và suy nghĩ. Tháng 2 tháng 5. Ôi vậy là chỉ còn
3 tháng đi học nữa thôi. Nó giật mình. nhanh thế. 12 năm học sắp trôi
vèo qua tay. Nó đã 17 ư? Bâng khuâng nó không tin mình lại đang chạm tay
vào khoảng trời 17. Một chút gì thật khó gọi tên. 17 thương nhớ,một
thoáng đỏ hoa phượng cũng làm nó nao lòng,một tiếng ve kêu cũng đủ
cho nó bồi hồi đến lạ. Con đường vừa mới đến trường hôm qua,cười
đùa vô tư là thế vậy mà hôm nay,cũng con đường ấy cũng hàng cây
ấy,nó đi mà thấy mình khác hẳn. Xúc động nghẹn lại nơi con tim. Mới
hôm nào còn í ới cùng bạn bè hái hoa phượng đóng giả chia tay,hôm
nay thì đã xa thật rồi. Nó nhận ra mắt mình ngấn ướt. Vậy là nó
sắp bước qua quãng đường học sinh mơ mộng vô ưu vô lo,vậy là nó sắp
phải đối mặt với những trăn trở của cuộc sống. Tiếc nuối làm sao
cái hôn nhiên trong sáng của tuổi học trò,nụ cười rạng rỡ như mùa
thu tỏa nắng. Nó nghe lòng mình nghèn nghẹn. Ngay lúc này đây,nó chỉ
muốn ước thời gian ngừng lại. Nó sẽ giữ mãi được nụ cười lấp
lánh,sắc phượng đỏ tươi …cả ánh mắt một người như lạ như quen. Nó
tràn theo suy tư để tiếng trống bất giác làm nó giật mình. nghỉ
tết. Mặt thì vui đấy mà nó nghe rõ một nỗi buồn thấm thía. ….
1
tuần không được đến trường,không được leo 48 bậc cầu thang và đi qua ô
cửa sổ số 2. Dự định biết bao nhiêu việc phải làm: thanh lí đống
bài tập toán,ôn lại văn,chép lại đám công thức Anh nhưng rốt cục cả
ngày,nó chỉ ăn, ngủ và xem TV. Lo sốt vó. Nằm chơi không yên mà học
cũng không nổi. Nó cảm nhận rõ lắm,từng giọt thời gian đang trôi qua
tay thật khẽ. Dù chỉ rất ít,rất ít thôi nhưng vẫn đủ để tiếc
nuối,vẫn muốn khum chặt bàn tay cho thời gian đừng nhỏ nữa. Thời gian
quả là thứ kì lạ nhất,chẳng là gì mà lại là tất cả. Ai cũng có
cả kho thời gian khổng lồ nhưng nó cứ hao dần mòn dần mà không tài
nào giữ lại được. Nó không hiểu nữa, dù đã cố sống thật tốt
để cảm thấy không tiếc nuối khi thời gian trôi qua, nhưng sao nó cứ
tiếc tiếc lắm. không được,lãng phí thời gian là thứ ghê sợ nhất. Nó
bước vào bàn học,quyển vở Văn tối qua vẫn để mở trên bàn. Lao xao
lại chờn về. Lại là cái hích tay hôm ấy,lại là cặ kính cận. Nó
nhớ. Xua đi,xua đi, nhưng mà vẫn ám ảnh lắm,gương mặt hiền mà lạnh
như tảng băng ấy.
1
tuần rồi cũng qua.mọi thứ lại trở về quỹ đạo đúng như nó vốn có.
Lại là 48 bậc cầu thang,hành lang lộng gió và cánh cửa số 2 bung
mở. Mưa. Nó ra lan can đứng. Bên kia,người ta cũng đang say sưa nói
chuyện với bạn. Nó lặng im nhìn mưa. Có phải một giấc mơ đang đến.
Nó buồn rất buồn vì hình như từ ngày biết họ,nó cứ ngập trong
những cơn mơ,trong những ảo ảnh xa vời chập chờn như giấc mộng trong
giấc ngủ nông ngập tràn nỗi lo âu. Hì,người ta cười kìa, ôi,sẽ thế
nào nhỉ nếu như nụ cười kia là dành cho nó. Ngốc quá đi,nó quả
đúng là con bé ngốc nhất trên đời. Chưa một lần nói chuyện,chưa từng
biết người ta tốt xấu. Hì,kệ. Nó sẽ gắng thật gắng,thi đỗ vào BK
yêu thương của nó. Đỗ rồi sẽ khác,sẽ dũng cảm nói chuyện với bạn
ấy. Biết đâu đấy người ta lại thi cùng trường với nó ấy chứ. Nếu
vậy nó sẽ gặp bạn ấy,rủ bạn ấy đi thư viện học cùng (bạn nó kể,
BK có cái thư viện to và đẹp cực :x). hứ mà cũng chả biết,liệu
người ta có dám chơi với con bé lập dị như nó không ??? nhưng nó cũng
sợ,ngày ấy họ sẽ đi rồi xa nó mãi.chắc đến tận lúc ra trường thì
nó vẫn chỉ là một con bé nhìn người ta từ xa và mọi suy nghĩ giấu
cả trong lòng.
Ngày tiếp ngày trôi. Mọi chuyện sẽ cứ là một bí
mật của riêng nó,nếu như không có một ngày,cô bạn thân rỉ tai nó thẽ
thọt: chị bị thích một bạn A1,mặc dù chị chưa từng nói chuyện với
bạn ấy. Mâu thuẫn nhỉ,nhưng mà chị đã thích bạn ấy từ hồi lớp 11
đấy.” Ùi,thì ra con gái là thế đấy,ai bảo rằng riêng nó ngốc nhất
trên đời cơ chứ. Hì hì. Nó cười tươi rói,quay sang nháy mắt: he he,em
cũng như thế đây. Chị em ta là chị em nhà ngốc rồi.” Tâm sự ra được
những tình cảm của mình,chỉ cho bạn ấy xem mặt người ta,nó bỗng
buồn cười đến ngớ ngẩn. Tự yên nhận ra mọi thứ thật là bình
thường. Nó cố, thật cố ,quyết tâm thi đỗ trường đại học của nó. Hồ
sơ viết rồi mấy ngày nữa thôi là nộp. Không biết người ta thi gì nhỉ.
Nếu là cùng trường nó ???(lớp người ta có truyền thống thi BK từ bao
nhiêu năm rồi). Thôi kệ,chẳng biết nữa. Không được nghĩ nhiều.
26/3,trường nó tổ chức mít tinh,bạn nó chạy ào vào lớp cầm tay nó
kéo đi” Em có tin vui này,họ cũng nộp hồ sơ vào BK đấy. Họ nộp mấy
bộ cơ nhưng nghiêng nhất là về BK hè ^^. Vui không?”
Vui không? Nó cũng tự hỏi mình. Có lẽ đây sẽ là tin vui nhất nếu họ biết
nó là ai. Nhưng… nó đã tự huyển hoặc mình rất nhiều. Nó hy vọng biết đâu mình
có thể từ bỏ nhưng nếu thế này thì nó còn huyễn hoặc mình đến bao giờ. Năm năm
đại học nữa đấy. Nếu họ còn tiếp tục ám ảnh nó thì đến bao giờ nó mới quên. 5
năm đại học, bao nhiêu con người mới, nó sợ lắm khi nghĩ đến mvieecj mình dẽ gặp
người ta đi cạnh một ai. Đã gần hai năm, bạn nó vẫn chưa quên được. Chuyện của
nó mới bắt đầu thôi, đến bao giờ, bao giờ nó mới quên đấy. Hình ảnh ấy sao cứ
trở về thật nhiều trong suy nghĩ nó. Muốn vứt bỏ tất cả nhưng hình như mọi thứ
đã bám rễ thật sâu trong nó.
1/4., nó viết một lá thư, nhưng cuối cùng chẳng gửi. Nó không đủ tự tin.
Nó cũng sợ mình sẽ xáo trộn họ, họ sẽ không tập trung học được. Mọi thứ đang
ngày một nước rút mà. Giai đoạn cuối rồi, nó sợ…họ sẽ nhìn nó theo kiểu “chả lo
học hành, toàn lnh tnh” nó sợ họ ghét, sợ
họ ác cảm . Nhưng mà nó lại muốn họ biết nó là ai. Nó đã nghe nhiều lắm những
câu chuyện về hai con người lẽ ra là của nhau nhưng rồi lại thật nhẹ nhàng, nhẹ
nhàng lướt qua nhau. Nó đã từng chép cho bạn mình một câu nói: sẽ thật đau khổ
nếu yêu mà không được đáp lại nhưng còn đau khổ gấp vạn lần nếu bạn yêu ai mà
không đủ dũng cảm để nói cho người ta biết …. Mọi thứ cứ mâu thuẫn rùm beng, nó
như người đứng chông chênh trước hai bờ lựa
chọn, đi tiếp thì sợ ngã mà quay lại thì cứ muốn đi tiếp.
Bạn nó chạy lên, viết vào vở nó một dãy số và chú thích: his telenumber.
Sao lại viết cho nó, để nó biết làm gì? Nó đang muốn quên cơ mà… tối hôm ấy, nó
chẳng tập trung được, giởi đi giở lại số điện thoại ấy bao lần, cuốn vở ấy gập
ra rồi lại gập lại bao lần mà hình như vẫn chưa đủ. Gọi điện ư? Sẽ chẳng còn đủ
dũng khí để bước qua được khung cửa sổ số 2 kia mất. Nhưng chẳng phải là nó
đang muốn họ biết nó là ai đấy thooi.
Thầy giáo cho đề về nhà làm, nó
giải ngon ở. Nhưng còn một câu hệ phương trình, nghĩ mãi mà chẳng ra. Nháp đi
nháp lại cũng không có hướng giải. Nó bực mình quăng quyển nháp, vớ bừa một quyển
vở nháp lại từ đầu. His telenumber…Nhưng ocn số lạ mà như quen..chả lẽ nó lại đến
gần người ta bằng con đường học tập… Họ học giỏi mà. Ngập ngừng…. Ngập ngừng….Và
ngập ngừng, cứ vài lần cúp lên cúp xuống thì nó cũng giữ được yên cái ống nghe,
từng nhịp tút nghe hối hả như tiếng trái tim nó đập ấy….Alo!... Nó chẳng hiểu
ttaij sao chỉ hai tiếng rất ngắn ngủi ấy nó có thể nhận ra tiếng của họ dù chưa
từng nói chuyện với họ một lần. Giọng nói ấy tramaf và ấm cực. rồi mọi chuyện cứ
như những giấc mơ ấy, nó cũng chẳng biết mình đã làm nhwungx gì, chỉ nhớ nó hay
gọi đến một số lắm. nó đã dặn đi dặn lại thật hãn hữu thôi, không được làm phiền
họ… Nhưng hình như nó quen mất rồi, chỉ một bài hơi khó nó cũng muốn chạy ngay
đến bên điện thoại, chỉ suy nghĩ thêm một chút là đến địch nhưng nó cứ thù ra
ngắm cái điện thoại…Tại sao mọi chuyện lại xoay ra thế này? /thà rằng nó cứ là
một con bé lặng lẽ ngắm họ từ xa, thế là xong…Giờ đây, nó nhớ họ lắm, nhớ giọng
nói ấm ấp, nhớ cách người ta chậm chậm đọc cho nó cách làm bài…. Nhưng không được
gọi, chẳng lẽ chỉ gọi nghe tiếng họ alo rồi tắt máy…Không nhất định không được
để họ nghĩ linh tinh về nó….Nó phải tập
quên thôi…Hình như đây là lần thứ 4 nó gọi đến, một cái gì hụt hẫng lắm, nó cầm
ống nghe và bâng khuâng nghĩ ngợi mãi…tiếng cúp máy lạnh lùng….Hình như họ
không thích nghe những cuộc điện thoại và làm những bài toán chán òm của
nó….Chiều hôm ấy mưa thật to, nó ngồi ngắm những hạt mưa trong veo, nghiêng
nghieng rơi qua ô cửa sổ bé xíu trên gác xép nhỏ của mình. Lại cái cảm giác buồn
cứ nhè nhẹ len lõi trong nó. Chẳng lẽ những cơn mưa chỉ gọi vveef nỗi buồn. Người ấy xa xôi quá, lạnh lùng quá, lạnh
hơn bao nhiêu lần cơn mưa hôm nay. Câu thơ xưa trở về tê tái: biết tôi đợi mùa
hè, Sao thời gian nhuộm màu trắng xóa, Để tôi nhớ thương một gnuwofi xa xôi
quá, cắn môi mình bật máu tưởng mùa sang…nó khóc bao nhiêu khi đọc câu chuyện của
nhân vật tôi. cô gái của chàng trai cứ mải miết rong ruổi trên khắp những vùng
trời xa lạ, chẳng biết ccos một người đang đợi. Nó không chắc tình yê của mình
có được như chàng trai ấy nhưng nó biết nó cũng đang đợi, đang đơn phương đợi một
cái gì hình như gần lắm mà lại hình như xa lắm. Người con trai ấy như một ảo ảnh
mong manh, rất gần mà nó đưa tay chẳng bao giờ với được. Nó cứ chờ đơi jmaf chẳng
có niềm tin, thậm chí chẳng hiểu mình đang làm gì..Sao nó lại thế này nhỉ? Nó
không hiểu nổi đều gì đã đưa người ta đến
bên nó hôm ấy để bây giờ trái tim nó cứ sẽ rung sẽ rung mà không kiểm soát được.
Nó muốn kết thúc lắm nhưng hình ảnh ấy cứ ám ảnh nó mãi, cứ trăn trở mỗi giấc
nó mơ, mỗi giây nó ngời tay công việc…được rồi, từ hôm nay nó dẽ không gọi, nó
sẽ quên đi hết, nó sẽ chăm chỉ học, chỉ đỗ đại học thì mới nghĩ tiếp….
Nhưng mọi cuyện đâu có phải muốn là được. Nó được bạn nhờ sang cửa số
2 mượn cuốn đề cương Sử . Dũng- anh của
bạn ấy ngồi đấy mà…cạnh người ta của no đấy…Ngập ngừng, nó quyết định đi. Mặc kệ
người ta, nó có làm gì xấu đâu mà sợ. Nó gọi” D. ơi, cho B. mượn quyển vở, đề
cương Sử ấy” Vừa kịp nói xong người ta hét ầm lên với cả lớp” cả lớp ơi, người
yêu Dũng này” Nó tròn mắt sựng người nhìn họ, chả lẽ chạy vào đấm cho một cái.
Sao được trêu nó thế….Ẩn sau cánh của một gây, nó lấy lại bình tĩnh, ló mặt ra
xua tay cười tinh quái: không , nhầm ồi, người yêu của cậu này này.” Tay nó chỉ
vào người ta, một chút gì ngọt ngọt dâng nhẹ trong lòng. Khi nó đi cùng bạn mua
bộ bài về qua đấy, họ vẫy tay í ơi:”Mình ơi, Mình ơi” Hình như thế, nó không
còn đủ dũng khí để nhìn vào ô cửa số số hai nữa, không bước thật chậm nữa mà cố
cho thật nhanh. Nó sợ lại thất gương mặt ấy, sợ nhưng nỗ lực của mình lại tan
thành mây khói. Mà tan thật rồi còn đâu, tan ngay từ kh nó đứng ở ô cửa số hai,
nhìn vào mắt họ bảo” gọi D” tàn ngay từ khi nó chỉ tay vào người ta và bảo là
người yêu họ cơ. Tại sao khi nó đã quyết tâm quên đi thì họ lại như thế, hắt cả
vào hư không rồi….
Kiểm tra chất lượng kì II, nó và họ thi cùng một phòng, nhưng ngồi khá
xa. Họ cách nó chỉ 5 số báo danh thôi mà. Thi văn nó chép cho họ một câu lí
thuyết, tờ giấy ấy giờ chắc lạc phương nào rồi, nó đã định ngay sau buổi thi
đòi lại tờ giấy cơ, vì trên ấy có khổ thơ nó rất thích” the sun for the day,
the moon for the night, the rose for love and you for me….nhưng mà rồi chẳng
nói được. Nó ngồi gần một cậu bạn, nó có thể buôn đủ thứ trên trời dưới biển,
nói và cười híp hết cả mắt nhưng với người ta dù chỉ cười một cái nó cũng không
thể. Nó run lắm. Tthi sinh, nó bảo bạn ngồi cạnh, bạn ấy chẳng biết tí gì nhưng
nó không ngờ bạn ngồi cạnh lại phải quay xuống bảo người ấy của nó. Chứng tỏ
người ta chẳng giỏi gì cả. Sao lại thế nhỉ, môn này dễ mà…Nó chẳng học hành gì
mà cũng được 6 điểm trong khi ấy, khối của người ta gần với môn Sinh hơn nó.
Hình như người ta không đúng lắm với những gì nó nghĩ. Cô giám thị cứ liên tục
lừ mắt với nó:”không được bảo bài bạn”.
Nó cũng đang buồn chẳng muốn nói gì cả, Mặc kệ bạn ngồi cạnh, mặc kệ cả họ nữa,
ngồi buồn so ngắm mây bay ngoài cửa sổ. Thi Anh, lần này thì không có gì cả, nó
sẽ bảo hết từ đầu đến cuối vì nó biết họ học tiếng Anh ko tốt mà….Y như là nó học
Hóa ấy. Nhưng cô giám thị gọi:”614 đi theo tôi” tưởng gì, cô dúi nó xuống tận
cuối phòng (nó đang ngồi đầu mà) để không bảo bài mấy bạn xung quanh. Họ nói:”Ơ
sao cô lại chuyển bạn ấy đi”…Bâng khuâng! Vài phút cuối, làm xong bài từ lâu,
ngồi nhìn họ loay hoay,…nó bất giác bật cười…. Chắc lúc nó méo mó với môn Lý họ
cũng nhìn nó như thế này đây…Người đầu tiên quay xuống nhìn nó là bạn ngồi cạnh,
nó cười..người thứ hai lại là một bạn A7, nó cũng cười. Chắc họ không ngờ nó bị
chuyển đi đột ngột như vậy. Và họ cũng quay xuống không biết có phải là để cười
với nó một cái hay không, nó quay ra của sổ ngắm những tán cây rì rào gió và nắng…nó
chẳng biết sẽ làm gì khi gặp ánh mắt kia.
Nó khóc. Máy hôm nay nó buồn lắm. Cả gia đình cũng làm cho nó buồn… nó mặc
cho nước mắt rơi, rơi chán chê và ngủ một giấc thật dài như muốn quên đi hết.
Nó thức dậy khi chiều đã muộn. ngồi giở
mấy tấm ảnh mới chụp ra ngắm…Đây là cái giữa sân trường, dưới những tán xà cừ,
nó che ô ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Nó nghe thấy lòng dịu lại. Nó
suy nghĩ bao nhiêu, và chút gì nhận ra hình như nó đang hơi hình tượng hóa bạn ấy.
Bạn ấy cũng chỉ là một người bình thường thôi mà…Nó không nên đánh lừa bản thân
thân nữa, nó hứa sẽ yêu quý người ta bằng tất cả những gì người ta có chứ không
phải vì những gì nó muốn họ có.
Giai Kỳ

0 nhận xét:
Đăng nhận xét